Xu Hướng 8/2022 # Giang Hồ Sài Gòn 12: Lời Cầu Nguyện Cho Lâm Chín Ngón # Top View | Duhocbluesky.edu.vn

Xu Hướng 8/2022 # Giang Hồ Sài Gòn 12: Lời Cầu Nguyện Cho Lâm Chín Ngón # Top View

Xem 198

Bạn đang xem bài viết Giang Hồ Sài Gòn 12: Lời Cầu Nguyện Cho Lâm Chín Ngón được cập nhật mới nhất ngày 13/08/2022 trên website Duhocbluesky.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 198 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Làm Sao Để Có Bộ Móng Tay Thật Đẹp
  • Top 10 Báo Giá Chi Phí Xây Nhà 1 Tầng Trọn Gói Giá Rẻ Từ 99 Nhà Thầu Uy Tín
  • Xây Nhà Ống 1 Tầng Hết Bao Nhiêu Tiền?
  • Tư Vấn Chi Phí Xây Nhà 1 Tầng 70M2 Hết Bao Nhiêu Tiền?
  • Kinh Nghiệm Xây Nhà Đẹp 1 Tầng 500 Triệu
  • Sau vụ bảo kê quán nhậu ở Tân Sơn Nhất, đụng độ với băng giang hồ Hải Phòng, Lâm lo tu tỉnh làm ăn thật, nhưng cũng không có gì khấm khá.

    Lâm Chín Ngón – ngày tàn của đại ca

    “Dẹp loạn” giang hồ Campuchia?

    Khoảng đầu năm 1994, khi ấy tôi đang làm Tổng Biên tập một tạp chí, sáng một bữa nọ Lâm tìm đến tôi ở toà soạn. Lâm bắt tay tôi, giọng hơi bất bình thường:

    – Anh ạ, bữa nay em tới tạm biệt anh, mà cũng có thể là vĩnh biệt!

    – Sao Lâm nói kỳ vậy?

    – Nếu hơn một tháng nữa mà anh không gặp em, không nghe tin tức gì về em tức là em đã chết, bỏ xác ở Campuchia.

    Tôi còn tưởng mình nghe lộn:

    – Lâm làm gì mà qua tận Campuchia?

    – Em nói thiệt. Ở đây làm ăn thất bại quá. Bên Campuchia hồi này người Việt qua làm ăn đông lắm, giang hồ cũng kéo qua đó, chia băng chia phái kèn cựa nhau.

    Chúng nhờ em qua…

    – Sao Lâm hứa với tôi rút khỏi dân chơi rồi mà?

    – Không. Chúng nhờ em qua hoà giải, vậy thôi. Em chỉ tin có anh, nên anh là người duy nhất em nói về việc đi Campuchia và chào tạm biệt. Ở bên này mãi, tiền bạc không có…

    – Như vậy Lâm qua đó, lạ nước lạ cái, làm sao đi lại, làm sao sống?

    – Có người bảo đảm chi cho em ăn, ở, luôn cả lộ phí. Miễn sao em thu xếp cho anh em giang hồ người Việt bên đó đỡ kình chống nhau. Nhưng bọn xã hội đen bây giờ cũng tráo trở lắm, em qua cũng có thể bỏ xác quê người…

    Tôi nghe Lâm nói tự nhiên thấy bùi ngùi, móc ví sau túi quần, thấy trong ví còn hơn 300 ngàn đồng, liền đưa Lâm hết số tiền chẵn:

    – Lâm cầm đỡ ít tiền qua đó sinh sống.

    Lần đầu tiên tôi thấy Lâm rơm rớm nước mắt khi đưa tay nhận tiền:

    – Nếu còn sống, thế nào em cũng về gặp anh. Còn một điều nữa… Em có đứa con gái mới sinh…

    (Tôi không tiện viết thêm về cô con gái này cũng như người phụ nữ đã sinh con với Lâm, người này sau đã yên bề gia thất, không muốn ai biết nhiều về quan hệ trước đây của mình; và cô con gái riêng của Lâm, nếu nay còn sống, cũng đã gần 20 tuổi, hẳn cũng muốn sống cuộc đời êm thấm)

    Khoảng hơn một tháng sau, bữa nọ Lâm lại đến gặp tôi cũng tại toà soạn, gương mặt vui tươi:

    – Em vừa về tới, vội đến gặp anh ngay.

    – Chuyện ra sao rồi?

    – Coi như xong. Tốt đẹp cả, vì bọn chúng đôi chút cũng nể mặt em. Nhưng ở bên ấy dễ bỏ mạng lắm, em chẳng thà về lại Việt Nam.

    Sự thật chuyện “tay không hạ gục hàng chục côn đồ Vũng Tàu”

    Bẵng đi một thời gian, Lâm từ biệt tôi, nói ra Vũng Tàu để làm ăn. Đang lúc bận rộn công việc, tôi không mấy để ý, cũng chẳng tò mò hỏi Lâm ra đó làm ăn cụ thể ra sao.

    Thời gian mới ra Vũng Tàu và sau đó khoảng nửa năm, Lâm làm ăn có vẻ khấm khá, mỗi lần về lại TP. HCM gặp tôi thường gởi tiền, quà cho con gái. Mãi sau này nhân một lần vui miệng, Lâm mới kể tôi nghe anh ta ra Vũng Tàu nổi đình đám ra sao. Theo lời Lâm thì “em ra Vũng Tàu; cầm đầu bảo vệ cho một nhà máy thu mua cá, mực, tôm; ốc… nói chúng là hải sản, vựa rất lớn. Nhà máy ngày càng ăn nên làm ra khiến một nơi cạnh tranh bực mình, muốn giành mối. Chiều nọ, một tốp có đến cả chục tên đầu trâu mặt ngựa, đứa nào cũng mang theo vũ khí; đứa dao, đứa kiếm, đứa thanh sắt, đứa côn nhị khúc… xông vào cổng nhà máy của em.

    Em bước ra, chặn chúng lại, hỏi:

    Một tên mặt mày bặm trợn, ra vẻ đầu sỏ, quát:

    – Đây là địa bàn làm ăn của bọn tôi; anh muốn sống thì cút đi chỗ khác!

    – Nói vậy đâu được, chúng tôi ở nhà máy bên này, đâu đụng chạm gì tới mấy anh?

    – Vậy là thằng này muốn chết!

    Và bọn chúng hò hét, vung vẩy dao, kiếm như muốn ăn tươi nuốt sống em.

    Em ngó lui: Mấy đứa bảo vệ chung với em nháo nhác lo chuồn ngay khi em bước ra nói chuyện với bọn này.

    Với anh là người đầu tiên em mới nói thật, lúc này em muốn chuồn thì cũng đã quá muộn vì mười mấy đứa hình như có bàn tính trước, đã vây quanh em. Em tính quơ đại thứ gì làm vũ khí cũng không thể kịp; vả lại, dù có vũ khí cũng không cách nào một mình chống đỡ nổi số địch thủ đông như vậy. Karate không bằng karabu, tức bu lại mà đánh. Vô kế khả thi, đằng nào cũng chết, em xuống tấn thủ thế, đánh nước liều:

    – Chưa chắc thằng nào chết!

    Vừa lúc em tính mình từ chết đến bị thương thì bỗng phía bên trong có nhiều tiếng la hét, hàng mấy chục công nhân tay cầm cây khiêng cần xé thủy sản, hoặc dao làm cá bén ngọt xông ra. Thì ra mấy đứa bảo vệ chung với em chạy vô báo lại tình hình, công nhân thấy động đến miếng cơm manh áo thiệt thân với họ, họ hè nhau nhất tề ra đánh đuổi bọn du đãng. Lúc này tình thế đã đảo ngược, nhân số phe ta đông hơn hẳn, áp đảo phe địch, hơn nữa ai cũng có vũ khí. Bọn đầu trâu mặt ngựa vội bỏ chạy có cờ…

    Mới biết hay không bằng hên. Mọi người đâu ai biết em nhát gan chỉ được nước liều mạng, khen em hết cỡ, nào là “một mình dám chống lại cả hơn chục đứa”, nào là “tay không đánh với kiếm, dao, tuýp sắt,” nào là “đứng giữa đám đông côn đồ vây quanh vẫn tỉnh bơ,”… Rồi họ còn thêm mắm dặm muối”. Dù sao, sau vụ đó em trở nên có “uy” nhưng cũng bị không ít kẻ ganh ghét”.

    Sau một thời gian, Lâm lại dạt về Sài Gòn. Năm 1994, Lâm gá nghĩa với một phụ nữ chí thú làm ăn, đã qua một đời chồng – chị Liên, người mà Lâm gắn bó đến tận cuối đời, người chăm sóc, lo lắng cho Lâm những khi Lâm gặp hoàn cảnh khó khăn nhất. Mà lạ, ngay cả những người con riêng của chị Liên cũng thương yêu Lâm, chăm chút ông dượng.

    Những ngày Lâm ra toà (với tư cách nhân chứng và người bị hại) trong vụ xử án Năm Cam và đồng bọn, chị Liên luôn dìu dắt Lâm, đứng cạnh Lâm. Khi ấy, thần kinh Lâm đã bị khủng hoảng (từ sau vụ bị tạt axit), thậm chí chị còn hỏi trước Lâm sẽ khai những gì để khuyên nhủ Lâm khai sao cho có lợi.

    Giang hồ giúp cảnh sát phá án

    Đến tận bây giờ, mỗi khi gặp chị Liên, nhắc lại những kỷ niệm về Lâm, chị vẫn bùi ngùi. Ngay khi viết bài báo này, thoạt đầu chị cũng ngại ngần muốn mọi việc chìm vào dĩ vãng, chuyện đã qua cho qua. Tôi thuyết phục mãi, cuối cùng chị đồng ý, lại còn cung cấp hình ảnh và một số tư liệu về Lâm.

    Có lần Lâm giúp tôi. Đúng ra không phải giúp tôi, mà là giúp một người bạn của tôi, bác sĩ Bê công tác tại bệnh viện Nguyễn Trãi, có nhà riêng ở huyện Bình Chánh.

    Số là, bác sĩ Bê mở quán ăn tại nhà riêng, thường bị bọn côn đồ địa phương đến quấy phá, như đòi tiền bảo kê, ăn uống thiếu nợ, đòi thu “thuế”. Bác sĩ Bê biết tôi quen một số tay “anh chị”, nhờ xem có cách nào giúp. Tôi tìm Lâm, kể lại mọi việc, giới thiệu Lâm với bác sĩ Bê. Lâm nói “bạn của anh cũng như anh của em,” và bắt tay vào việc.

    Hơn một tuần sau, bác sĩ Bê vui ra mặt, nói với tôi mọi việc đã ổn thoả đâu vào đấy, nhờ tôi gởi lời cảm ơn Lâm, nhưng tình tiết cụ thể Lâm làm cách nào thì anh ta không rõ.

    Gặp lại Lâm, tôi nhắn lời cám ơn của bác sĩ Bê, vui miệng hỏi Lâm giải quyết cách nào mà ổn thoả nhanh và hiệu quả vậy. Lâm cười cười:

    – Đối với em việc dễ như trở bàn tay.

    Cũng nhân vụ giải quyết “tép riu” này, Lâm kể tôi nghe một việc Lâm giúp mấy anh công an giải quyết một vụ việc lớn hơn, phức tạp hơn nhiều, xảy ra vào khoảng giữa thập niên 1990, vụ một nhân vật quan trong bị giật chiếc ca táp có đựng tài liệu quan trọng ngay trước cổng trụ sở cơ quan công an tại TP.HCM.

    Ngày tàn của một “đại ca”

    Không ít lần Lâm tâm sự với tôi: “Anh biết không, thằng Năm Cam thời anh Đại (Đại Cathay) chỉ là tà lọt ngồi gác sòng bài bên quận 4, học hành chẳng ra sao, không có số má gì, thế mà bây giờ chỉ nhờ khéo nịnh, giỏi hối lộ mà thành trùm”. (Lâm từng theo học chương trình Pháp tại trường Trung học Taberd, Sài Gòn cũ – góc Hai Bà Trưng – Ly Tự Trọng, nay một phần thành trường Trần Đại Nghĩa). Lần nào tôi cũng đáp: “Thôi thì gặp thời thế mà. Chuyện người khác mặc họ, miễn là mình đàng hoàng…”.

    Nói vậy chứ tôi biết Lâm không những nói xấu Năm Cam với tôi mà còn tỏ vẻ khinh bỉ, ghét Năm Cam ra mặt với khá nhiều dân chơi cũ cũng như mới. Và thế nào tin này chẳng đến tai Năm Cam.

    Cũng có lẽ vì vậy Năm Cam sai đàn em “khử” Lâm chín ngón. Nhưng bọn chúng biết, nếu chơi theo kiểu đấu tay đôi với Lâm khó đứa nào chơi lại (Lâm cao 1,7m, chắc nịch nhờ thường xuyên tập tạ, nổi tiếng sát thủ với các ngón võ giang hồ). Và thế là chúng nghĩ ra chiêu độc: Tạt axit.

    Tôi nghĩ không gì trung thực bằng lời kể của chị Liên, nên xin ghi lại nguyên văn: “Tối hôm 14/1/1999, lúc 7g30′, vừa mới bán hết hàng, cu Bi con trai em đòi ăn phở nên anh Lâm chở hai mẹ con đi ăn tại tiệm phở Lợi ở cư xá Bắc Hải. Đến nơi, hai mẹ con xuống trước, em dắt con em đi vào quán còn anh Lâm dựng xe trước cửa quán. Lúc sau em nghe tiếng anh Lâm hét lên; quay lại em thấy đồ anh mặc lủng nhiều chỗ, mặt mũi bị cháy xém, em kêu lên anh bị tạt axit rồi anh ơi. Lúc đó trong quán rất đông người nhưng hỗn loạn em không thể biết ai đã tạt axít vào anh. Lúc đó anh còn hỏi: “Em và con có bị sao không?”. Em nhìn anh lòng đau đớn sợ hãi, em vội kêu taxi chở anh đến bệnh viện”.

    May Lâm đeo kính nên hai mắt không bị hỏng hoàn toàn, nhưng thị lực giảm có đến hơn 90%. Lâm phải nằm nhiều bệnh viện để điều trị, mà thời gian lâu nhất là ở Bệnh viện chấn thương chỉnh hình, qua nhiều lần phẫu thuật, tốn cả mấy trăm triệu.

    Thời gian này Lâm sinh ra chán đời, không muốn gặp bất cứ ai. Vợ Lâm, chị Liên, mua cho Lâm căn hộ chung cư ở Tân Bình, giấu tất cả bạn bè thân thuộc, để Lâm tĩnh dưỡng.

    Tâm trạng Lâm trong thời gian ấy khá hoảng loạn, thậm chí hoang tưởng, lúc nào cũng nghĩ có ai đó muốn hại mình, nên đôi khi nghi ngờ cả tôi cũng muốn hại anh ta (sau nay chị Liên mới kể tôi nghe, đến cả chị cũng không ít phen bị Lâm nghi).

    Tuy nhiên, lâu lâu, không gặp tôi, Lâm lại nhờ chị Liên nhắn tôi lên gặp gỡ, tâm sự. Thoạt đầu, Lâm không chút nghi ngờ kẻ hại mình lại là Năm Cam, mà nhất định đổ riệt cho băng giang hồ ngoài Vũng Tàu, hận Lâm vì phá đất làm ăn của chúng nên rắp tâm trả thù (trước cảnh sát điều tra, mới đầu Lâm cũng khai như vậy. Khi họ cho Lâm biết thủ phạm là đàn em Năm Cam và kẻ chủ mưu chính là Năm Cam, Lâm vẫn kể với tôi cũng chưa chắc đã đúng; tôi phải nói “chớ Lâm không tin nhân viên điều tra, không tin lời khai của Năm Cam hay sao? Ngu gì Năm Cam tự vơ thêm tội vào mình?” Lâm mới chịu từ bỏ ý nghĩ ban đầu đã trở thành định kiến).

    Từ khi trở thành người không còn lành lặn như xưa, Lâm đổi tính, không còn vui vẻ, cởi mở với mọi người; mà trở nên lầm lì, ít nói.

    (Tôi cũng xin mở ngoặc thêm chuyện đi tu của Lâm: Lúc này Lâm và chị Liên đã có một bé trai kháu khỉnh, cu Bi, đang học tiểu học).

    Để phần nào giúp Lâm vừa tránh gặp mặt mọi người, vừa có việc làm nhẹ nhàng giết thời gian hầu lãng quên quãng đời lắm gian truân trước đây, chị Liên mua một mảnh đất tuốt bên huyện Nhà Bè, sát mé sông. Tại đây, chị xây nhà, làm chuồng heo, đào ao nuôi cá, cất rượu lấy hèm cho heo ăn, đưa Lâm về bên đó sống biệt lập, xa lánh tất cả…

    Ba lần tự vẫn mới “giải thoát” được cuộc đời

    Những vết sẹo trên mặt do bị tạt axít tuy đã lành vẫn thỉnh thoảng khiến Lâm vô cùng đau đớn, cả theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, nhất là những khi trái gió trở trời. Không ít lần Lâm nói với tôi “Em nghĩ thà chết cho bớt đau”.

    Và quả Lâm nói sao làm vậy.

    Phải nói ngay, không mấy người có cái gan như Lâm Chín ngón, kể cả gan tìm đến với cái chết.

    Lần đầu Lâm tự tử bằng cách uống thuốc ngủ, dễ có tới hàng trăm viên. Chị Liên vội chở Lâm vào bệnh viện kịp thời súc ruột cứu sống Lâm. Theo chị Liên, một phần nhờ thời gian gần đây Lâm thường xuyên mất ngủ nên hầu như tối nào cũng phải dùng loại thuốc này do đó lờn thuốc.

    Trước khi uống thuốc ngủ, Lâm để lại lá thư tuyệt mạng cho vợ:

    Anh rất mãn nguyện vì yêu em.

    Anh vĩnh biệt em vì muốn bảo vệ danh dự gia đình em và xã hội.

    Con anh sẽ không buồn tủi vì có một người cha có quá khứ xấu xa.

    Em yêu thương con như đã yêu anh…”

    Lần thứ hai, Lâm nhảy từ trên nóc nhà bên Nhà Bè xuống đất. Lần này Lâm bị chấn thương cột sống khá nặng, phải nằm điều trị gần 3 tháng ở Trung tâm chấn thương chỉnh hình, nhưng rốt cuộc cũng thoát chết.

    Lần cuối cùng. Lâm nhảy vào thùng kháp rượu đang sôi sùng sục, và lần này, Lâm ra đi vĩnh viễn. Chuyện xảy ra vào quãng 12h trưa ngày 30/8/2006.

    Đâu khoảng 1h trưa hôm ấy, chị Liên hốt hoảng gọi điện thoại cho tôi, báo tin. Chị cũng kêu tôi sang ngay Nhà Bè để nhờ lo liệu mối thủ tục.

    Tôi còn nhớ như in, khi tôi tới nơi, hiện trường còn nguyên vẹn, nhưng tôi không thể nào diễn đạt. Đến tận bây giờ, những hình ảnh phút cuối đời của Lâm Chín ngón vẫn còn như in trong óc tôi, nhất là mỗi lần nghĩ đến người em kết nghĩa năm nào.

    Tôi chỉ biết cầu nguyện cho người quá cố được sống an lành bên kia bờ thế giới. Nếu có sống lại kiếp sau, xin đừng trở lại cuộc đời giang hồ đầy bất trắc.

    Lâm đã không ít lần tâm sự với tôi muốn trở lại cuộc đời lương thiện, làm ăn đàng hoàng, tử tế. Và, từ trong thâm tâm, tôi biết Lâm cũng rất muốn vậy. Nhưng nhiều

    khi cây muốn lặng mà gió chẳng muốn dừng, có thể một phần lỗi do Lâm tư tưởng không mấy vững vàng, thêm tác động của bè bạn, xã hội đưa đẩy.

    Khi đến một tờ báo đưa tin buồn về Lâm, tôi cũng nhớ lời chị Liên dặn, yêu cầu đừng nói gì thêm, thậm chí không viết rõ Lê Ngọc Lâm là tên thật của Lâm chín ngón.

    (Theo xahoi)

    Mới đó thấm thoắt đã gần 8 năm kể từ ngày Lâm mất…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Lâm Chín Ngón: Chân Dung “hoàn Hảo” Du Đãng Sài Gòn
  • Mã Số Karaoke Tết Quê Hương (Remix)
  • Tả Cảnh Đẹp Quê Hương Em
  • 45 Năm Thực Hiện Di Chúc Của Chủ Tịch Hồ Chí Minh::xây Dựng Quê Hương Giàu Đẹp Như Niềm Mong Mỏi Của Người
  • Góp Phần Xây Dựng Quê Hương Ngày Càng Giàu Mạnh
  • Cập nhật thông tin chi tiết về Giang Hồ Sài Gòn 12: Lời Cầu Nguyện Cho Lâm Chín Ngón trên website Duhocbluesky.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100